Trang chủ Trang chủ

Bài học về tình yêu thương từ những điều giản dị

12/02/2026
Con là Nguyễn Thanh An – học sinh lớp 5A8 trường Tiểu học Kim Đồng. Từ khi còn rất nhỏ, ba mẹ đã đưa con đến Trung tâm cứu hộ Sân nhà nhiều chó – nơi cưu mang hàng nhìn số phận con vật bị bỏ rơi. Và con đã được tận mắt chứng kiến những số phận con vật bị bạo hành và chịu nhiều tổn thương đang được các cô chú ở Trạm chăm sóc và chữa bệnh. Những ánh mắt run rẩy, những thân hình gầy yếu, bệnh tật, lở loét của những con chó, con mèo… đã dạy em biết cảm thương, biết trân trọng sự sống và học cách yêu thương bằng hành động. Chính vì thế, mỗi lần trở lại Sân Nhà Nhiều Chó, em không chỉ đến để thăm những con vật nhỏ bé mà còn để trở về với những giá trị ấm áp nhất mà gia đình đã gieo vào tim con! Và ở Trung tâm này, con rất ấn tượng và cảm phục chú Quang, người sáng lập trạm cứu hộ này. Tiếp xúc với chú, con cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của chú dành cho những bé chó, mèo không may mắn. Và trong chương trình học Tiếng Việt lớp 5 có bài học “Viết về một người đã cho em nhiều ấn tượng”, con viết bài văn này gửi tới chú Quang, đồng thời con muốn lan toả tình yêu thương động vật đến các bạn nhỏ. Con xin kính chúc các cô chú ở Trạm cứu hộ Sân nhà nhiều chó luôn mạnh khoẻ và hạnh phúc!

Bài viết:

Sân Nhà Nhiều Chó không chỉ là một trung tâm cứu hộ mà với gia đình em đó còn là nơi lưu giữ những bài học đầu đời về lòng nhân ái. Từ khi còn rất nhỏ, ba mẹ đã đưa em đến đây để em được tận mắt chứng kiến những số phận con vật bị bỏ rơi, bạo hành và chịu nhiều tổn thương. Những ánh mắt run rẩy, những thân hình gầy yếu, bệnh tật, lở loét… ấy đã dạy em biết cảm thương, biết trân trọng sự sống và học cách yêu thương bằng hành động. Chính vì thế, mỗi lần trở lại Sân Nhà Nhiều Chó, em không chỉ đến để thăm những con vật nhỏ bé mà còn để trở về với những giá trị ấm áp nhất mà gia đình đã gieo vào tim em!

Trong cuộc sống này, có những con người không cần đến danh xưng lớn lao hay hào quang rực rỡ nhưng chính tấm lòng của họ lại đủ sức sưởi ấm biết bao số phận. Họ lặng lẽ sống, lặng lẽ cho đi, để rồi trở thành điểm tựa cho những mảnh đời bé nhỏ, yếu ớt. Với em, chú Quang - chủ Trung tâm Cứu hộ chó mèo “Sân Nhà Nhiều Chó” - chính là một con người như thế.

Chú không chỉ cứu những con vật bị bỏ rơi mà còn âm thầm đánh thức lòng nhân ái, nhắc nhở về trách nhiệm yêu thương và bảo vệ sự sống. Chú Quang mang dáng vẻ của một người đàn ông từng trải. Thân hình không cao lớn, quần áo giản dị đã sờn màu. Gương mặt sạm nắng của chú in hằn dấu vết của thời gian và những tháng ngày vất vả. Tuy nhiên, điều khiến người đối diện khó quên nhất chính là ánh mắt chú - ánh mắt hiền lành, sâu lắng, luôn ánh lên sự dịu dàng mỗi khi nhìn đàn chó mèo xung quanh mình. Đôi tay chú chai sạn vì lao động, vì băng bó vết thương, vì ôm lấy những thân hình gầy guộc đang run rẩy giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Ở chú, vẻ đẹp không đến từ hình thức mà toát lên từ trái tim đầy yêu thương và nhẫn nại.

“Sân Nhà Nhiều Chó” không đơn thuần là trung tâm cứu hộ, đó là một mái nhà. Ở nơi ấy, tiếng sủa, tiếng meo meo vang lên không còn mang nỗi sợ hãi mà chứa đựng niềm tin và hy vọng. Mỗi con vật được cứu đều mang trong mình một câu chuyện buồn của sự bỏ rơi, bạo hành và bệnh tật dày vò hay bị xem như gánh nặng. Thế nhưng, dưới bàn tay chăm sóc kiên trì của chú Quang và các nhân viên của trạm , những ánh mắt hoảng loạn dần trở nên hiền hòa, những cơ thể yếu ớt dần hồi phục và những trái tim tổn thương được vá lành, bắt đầu học cách tin vào con người. Cuộc sống của chú là chuỗi ngày hi sinh thầm lặng. Đó là những đêm thức trắng vì một chú chó nguy kịch, là những bữa ăn vội, là những lần chắt chiu từng đồng cho thuốc men và thức ăn… Có lúc mệt mỏi tưởng chừng kiệt sức nhưng chú chưa bao giờ quay lưng với những sinh linh đã đặt niềm tin vào mình. Với chú, hạnh phúc rất đơn giản, chỉ là thấy một chú chó khỏe mạnh hay một chú mèo nhỏ yên bình ngủ trong vòng tay ấm.

Trong xã hội hôm nay, khi con người dễ chạy theo vật chất, dễ thờ ơ trước nỗi đau, việc làm của chú Quang càng trở nên đáng trân trọng! Chú không hô hào những lời to tát, không cần sự tung hô mà dùng chính hành động của mình để lan tỏa yêu thương. Chú dạy chúng ta rằng: lòng nhân ái không phải là điều xa xỉ mà bắt đầu từ sự thấu cảm, cúi xuống nâng đỡ những số phận yếu đuối hơn mình. Với em, chú Quang không chỉ là người cứu hộ động vật mà còn là ngọn đèn nhỏ âm thầm tỏa sáng giữa đời thường. Ánh sáng ấy đủ yêu thương và kiên trì để sưởi ấm những số phận bị bỏ quên, đủ bền để nhắc nhở mỗi chúng ta sống chậm lại, thấu hiểu nhiều hơn và làm người một cách trọn vẹn hơn.

Khối 5

Ban Truyền thông khối 5
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 5/5 trong 2 đánh giá
Chia sẻ:

Tin mới nhất

Liên kết website